Hậu cung như ý truyện full

      11
Để lại phía sau lưng Yến Uyển là tiếng động khóa thâm cung tầng tầng lớp lớp. Như Ý biết rõ thân thể của mình, ngày qua ngày đều ho khan, cơ hồ muốn hao hết sức khỏe và tinh khí của nàng. Như Ý đứng lên, đi đến chiếc thùng cũ kỹ, mở chiếc thùng lấy ra một chiếc khăn thêu đóa hoa nhỏ nhỏ. Nàng cũng không vì chưng dự, đốt lên một ngọn nến tức thì ban ngày, đem khăn tay đi đốt. Ngọn lửa cuốn thật mau, liếm mềm mại chiếc khăn tay, rất cấp tốc hóa thành tro tàn.

Bạn đang xem: Hậu cung như ý truyện full

Sắc mặt Như Ý bình tĩnh như mặt nước: "Lăng Vân Triệt, cả đời này của ta, chỉ có thể cảm ơn khanh, cũng chỉ có như thế mà thôi. Ta cầu nguyện mang lại khanh đi đến được nơi nào đó bình an hỉ nhạc, phúc trạch nhất thế".

Dung Bội lạnh nhạt nhìn nàng thiêu chiếc khăn tay, sau đó đem tro tàn ra sau đình viện mà đổ đi. Như Ý nghe thấy thanh âm của mình, rõ ràng mà quyết tuyệt, thúc giục Dung Bội: "Mau!".


Dung Bội không khóc, lấy ra trong tay áo một cái chủy thủ (cái dao nhỏ) nho nhỏ đưa mang lại Như Ý. Nàng giơ chủy thủ lên, không nói gì, nhẹ nhàng mỉm cười tự nhiên. Nàng nhìn Dung Bội, thấp giọng nói: "Ta chết đi thì ngươi hãy đi đi. Dung Bội, nếu có thể ra ngoài thì nhất định phải sống thật tốt".

Dung Bội gật đầu nói: "Nô tỳ hầu hạ nương nương ra đi".

Như Ý than nhẹ, ưu tư thật nhiều: "Không biết sau này có thể bảo toàn được Vĩnh Cơ của ta tốt không nữa đây?"

Dung Bội gật đầu, thần sắc kiên định mà an bình.

Xem thêm: Bảng Báo Giá Kệ Sắt V Lỗ Đa Năng, Báo Giá Kệ Sắt V Lỗ Đa Năng Giá Rẻ

Như Ý mỉm cười, không chút lưu luyến. Nàng hướng chủy thủ vào ngực. Động tác rất nhanh, lực đao rất mạnh, chỉ cảm thấy ngực thâm lạnh, cũng không có nhiều máu tràn ra. Như Ý ngẩng mặt nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, bỗng nhiên xuất hiện ý niệm hắn tươi cười chờ nàng, chậm rãi bước đến gần. Nàng không nhớ rõ, đó là chuyện khi nào, là chuyện cũ hay chỉ là hư ảo mờ mịt? Như Ý nhẹ nhàng cười rồi đau đớn ngừng thở.

Dung Bội vẫn quỳ gối bên cạnh Như Ý, trên mặt không chút bi thương. Nàng thấy Như Ý hơi ngửa đầu ra ngoài điện, nụ cười nhu hòa. Nàng chỉ nhắm nửa mắt, không biết có phải lảng tránh ánh nắng tháng 7 hay là muốn muốn hưởng thụ nó. Dung Bội nghĩ nhắm nửa mắt như vậy là chết không nhắm mắt, nhất định oán hận dài lâu.

Dung Bội nghĩ, lấy cây kéo Như Ý thường dùng đặt ở trên kệ, nàng không chút vì dự, đâm vào đường ngang ở cổ mình. Có máu đỏ tươi xịt tung tóe, nàng thấp giọng nói: "Nô tỳ đến với nương nương..."

Trong đầu nàng luôn nhớ cái ngày mà Như Ý dừng lại gặp nàng, lúc đó nàng chỉ là một nô tỳ đê tiện ở Viên Minh viên bị không đúng dịch rất nhiều năm, chịu nhiều roi vọt và lăng nhục. Là Như Ý từ trên kiệu nhìn xuống nàng, đem nàng từ bụi bậm lầy lội lên nơi này. Bất quá nàng cũng chỉ là nô tỳ, chỉ có thể dùng cái chết mới báo đáp được ân huệ đó.

Một khắc tê trong Dực Khôn cung thật sự lặng lặng, hơi thở của sinh mệnh cũng đều yên lặng, không nghe thấy tiếng người. Hải Lan vội vàng đẩy cửa chạy đến liền kêu nhì tiếng: "Tỷ tỷ".

Tin Như Ý chết rơi vào vào Dưỡng Tâm điện, lúc Hoàng đế mới ngủ trưa dậy. Đám tần phi má lúm đồng tiền như hoa, dịu ngoan hầu hạ hắn đứng dậy. Hắn chạm vào khuôn mặt của nữ nhân cơ nhưng lại không thể nhớ tên nàng. Nhưng đừng lo, chỉ cần trẻ tuổi, mới mẻ, thân thể non mềm đều có thể khiến hắn yêu thích. Huống đưa ra nữ tử này có ý cười phong phú, đối với hắn luôn vĩnh viễn nở rộ, mặc hắn dễ dàng hái. Là Tiến Trung tiến vào bẩm báo, hắn nói: "Dực Khôn cung nương nương tự sát".