Mỹ nhân tự cổ như danh tướng bất hứa nhân gian kiến bạch đầu

      42
 Còn nguồn gốc 2 câu này ở đâu ? ( Đường thi,Tống thi ư ? người chủ của 2 câu thơ bất hủ đó là của ai ?…thì để còn “hỏi Thầỳ” ,tra cứu kho báu chữ nghĩa trung hoa đã ? Rồi ậm ừ qua vài ba trăm năm…có dư… gắng rồi,có một “con côn trùng sách” đục xuyên qua cuốn Tùy Viên Thi Thoại của Viên Mai (đời Thanh) gồm 16 quyển cùng 19 quyển “bổ di”- tổng số là 26 quyển. Dịch ra giờ Việt dày ngót 1000 trang ,khổ 16×24…đó là 1 thứ “tùy bút” thư thả đàm về Thơ, với quan điểm :

Chịu cực nhọc tìm Thơ sẽ có được Thơ trung khu linh điểm ấy bao gồm Thầy ta

mà điều kiện cần có của fan làm thơ là 3 chữ “tài, học với thức (kiến thức)- thiếu 1 hầu hết không được !

Tùy Viên tiên sinh kể rằng : Người chúng ta (của ta) là quan Thị độc( cỡ Viện trưởng-cố vấn đến vua ) chúng ta Đông có việc phải rời tởm thành đi Thiên Tân công cán,qua bên họ Tra, chạm mặt Tiến sĩ Đồng Duệ,vị Tiến sĩ này còn có nói rằng — Thân mẫu Triệu phu nhân, rủi ro sớm là góa phụ,đã sống vậy thờ cha (không tái giá) nuôi dạy con cái cần người, lại tuyệt chữ nghiã,thường làm cho Thơ…có bài tuyệt cú “cúng ông Táo” như sau :

Tái bái Đông Trù tư mệnh thầnLiêu tương thanh thủy tiễn hành tônNiên niên phá ốc nhiều trần thổTư nhứ phu vong tử ấu nhân 

Kính xin thần phòng bếp Đông Trùdâng ngài bát nước tiễn đưa cầu trờiBao năm phá(nhà) cửa bụi rồiHãy thương mẹ góa nhỏ côi một bầy.


*

Mỹ nhân từ cổ như danh tướngBất hứa dương gian kiến bạch đầu

Hai câu này còn có tứ thơ khá ngay sát với câu tiếp sau đây của thi sĩ Lạp Điền (đời Tống) :

Bạch phát tòng vô đáo mỹ nhân(mái đầu tóc bội nghĩa từ ni trở đi không bao giờ đến với siêu mẫu cả…)

Văn chương là của chung thiên hạ Ý mỗi người mỗi khác so với thì được Chứ tránh việc chê mắng.Bạn vẫn xem: người đẹp tự cổ như danh tướng mạo bất hứa thiên hạ kiến bạch đầu

Còn André Chénier (Pháp) thì viết :

Nghệ thuật chỉ tạo ra sự bài thơ Còn trái tim new là Thi sĩ

Ở ta,năm 1934 Thi sĩ Leiba (Lê văn Bái ) đẫ tâm đắc :

Ngườ đẹp mắt vẫn thường xuyên hay chết yểu Thi nhân đầu bạc sớm hơn ai ?

Thế bắt đầu biết tài tử giai nhân xưa nay đều phải sở hữu chung một một “nỗi sầu nghìn thu ” rồi cùng làm cho thơ là vậy ?

SONG KHỞI

 

*

Tôi tình cờ nhận được 2 câu thơ dưới đây từ một fan bạn

Giai nhân trường đoản cú cổ như danh tướngBất hứa cõi tục kiến bạc bẽo đầuTôi vốn dốt chữ Hán, vậy, quý khách nào gồm biết qua, sung sướng giải đáp dùm:1. Tác giả của 2 câu thơ trên. Nếu bao gồm thể, mang đến tôi xin trọn bài bác tiếng Hán.2. Giả dụ còn dư tí chút thời gian, xin dịch nghĩa dùm 2 câu thơ đó, hoặc cả bàị3. Có điển tích văn học tập nào tương quan đến 2 câu này không?Tôi xin đa tạ sự giúp sức quý báu của quý vị. Phúc

Re: Xin câu trả lời dùm “Giai nhân từ cổ như danh tướng”

Trong Hán ngữ có không ít câu thuộc một số loại phương ngôn, nghe như thơ nhưng thật ra không phải thơ, chẳng hạn như “Hữu ý tài hoa hoa bất phát, vô tình sáp liễu liễu thành âm”…Hai câu của khách hàng hỏi (Mỹ nhân chứ không hẳn Giai nhân), theo XPH nghĩ cũng vậy thôi. Rất nhiều câu như vậy này hay là vô danh và cực nhọc truy nguyên xuất xứ. Tôi nhớ xa xưa có một người các bạn hỏi về nhị câu “Ngô nhất quán diệp lạc, thiên hạ cộng tri thu”, đến giờ tôi vẫn không chắc hẳn nó bao gồm phải vào Hoài phái nam tử hay là không nữa.

Bạn đang xem: Mỹ nhân tự cổ như danh tướng bất hứa nhân gian kiến bạch đầu

Bạn thử tìm kiếm trong Tăng Quảng nhân từ văn xem, ví như tôi nhớ ko nhầm thì câu này cũng đều có ở trong đó vậy…

Re: ” mỹ nhân chứ chưa phải Giai nhân ” Re: “Giai nhân tự cổ như danh tướng”Cuối đời Thanh Khang Hy, ở bờ sông Vệ thành phố Thiên Tân, có bạn thiếp của phòng họ Ðông tên là Triệu Yến Tuyết xây 1 ngôi lầu call là lầu “Ðông Gia ”. Vào thời này (Khang Hy, Ung Chính, Càn Long), sinh sống Thiên Tân thịnh hành lễ tế “Thần (của) hoa”. Trong lầu “Ðông Gia” trồng đầy hoa “Hải Ðường” nên nổi tiếng. Ngôi lầu này tên đó là “Ðông Gia”, nhưng bởi Triệu Yến Tuyết giỏi thơ, tiếng nổi mọi vùng, vậy cho nên sau này người ta điện thoại tư vấn là lầu “Yến Tuyết”, chứ không sử dụng đến tên lầu “Ðông Gia” nữa. Triệu Yến Tuyết có bài thơ rất phổ cập và danh tiếng “Tiêu hồn Hải Ðường” có 2 câu “Mỹ nhân trường đoản cú cổ như danh tướng, Bất hứa trần giới kiến bạch đầu.

Xem thêm: Đề Thi Lớp 10 Đà Nẵng 2016 2017(Có Đáp Án), Đề Thi Vào Lớp 10 Môn Toán Đà Nẵng Năm 2016

HuuVinh—————————————————————————————————————-「消魂海棠」:「美人自古如名將,不許人間見白頭。」作者:清代、趙豔雪。

「豔雪樓」的由來:清朝康熙年末,在天津市衛河、小西關建有佟家樓。是佟家之妾、趙豔雪所築之居所,康熙、雍正、乾隆年間,天津一帶流行祭花神。佟家樓園樓內以種海棠花為富盛名,此樓原名佟家樓,後因趙豔雪工詩能文,其有詩「消魂海棠」:「美人自古如名將,不許人間見白頭」,構思新穎,廣爲流傳,遂使時人皆稱其為豔雪樓,後人卻不稱其原名的「佟家樓」。

Định nghiã hai câu thơ như sau:

Mỹ nhân: người đẹpTự: từCổ: xưaNhư: như làDanh: nổi danhTướng: tướng

Bất: khôngHưá: cho; Bất hưá là không cho, không chịuNhân gian: trên đờiKiến: vào thâýBạch: bạcđầu

Xin Cam on, nhung…Posted by: Gia Phúc (210.245.40.—)

Trước hệt, xin thực lòng cảm ơn đa số hồi âm của quý vị. Chắc hẳn rằng do cách diễn đạt của tôi không rõ nên, thiệt sự, khi đọc hết số đông hồi âm tôi vẫn không biết hết.Ý tôi là: xin lời giải dùm ý nghĩa sâu sắc của nhị câu thơ trên. Bởi vì sao, “Bất hứa người đời kiến bội nghĩa đầu”?Nhân tiện, xin cảm ơn các bạn Toàn vẫn dịch từng từ. Tuy thế tôi muốn tò mò cái ý nghĩa sâu sắc của tổng thể 2 câu thơ.Tôi còn một vài câu nữa cũng chưa rõ nghĩa, hi vọng sẽ nhận thấy sự góp đỡ.Một lần nữa, cảm phiền quý vị vẫn nhọc công và ước ao tha thứ cho sự dốt nát. Mỹ nhân tự cổ như danh tướng, câu này sẽ không trỏ vào riêng rẽ một ai, nhưng nhìn lại lịch sử Trung Hoa, chắc hẳn rằng nó cân xứng hơn cả cùng với Lý phu nhân, sủng phi của Hán Vũ đế. Lý phu nhân thời gian sinh thời được lưu lại Triệt cực kỳ say đắm. Đến khi nàng ốm nặng cực nhọc qua khỏi, vua mang lại thăm, thiếu phụ quay mặt vào tường không chịu đựng cho vua ngắm dung nhan, Vũ đế khó chịu quá vứt về. Họ hàng anh em bè đa số trách người vợ ương ngạnh. Lý phu nhân nói: “Đàn bà rước sắc cúng người, nhan sắc suy tình giảm. Ni ta không thích cho chúa thượng thấy mặt, là mong muốn lưu duy trì mãi loại vẻ đẹp của chính mình đối với chúa thượng sau khi ta bị tiêu diệt đi. đại vương nhớ yêu thương ta thì đồng đội họ hàng ta mới hoàn toàn có thể được coi trọng”. Trái nhiên sau khi Lý phu nhân qua đời, Vũ đế thương nhớ mãi không nguôi, so với họ Lý quan trọng sủng ái.

Đại ý của nhì câu này nói hotgirl và danh tướng các giống nhau, có một thời kỳ huy hoàng, một mặt là nhan sắc, một bên là chiến công lẫy lừng. Người ta muốn giữ mãi dòng danh vọng ấy thì bắt buộc để trần gian thấy được mình khi tàn tạ.

Khi xưa tôi tất cả một bạn bạn đặc biệt tài hoa cơ mà số phận không gặp nhiều may mắn, riêng biệt cô ấy đọc câu thơ này theo một nghĩa khác, thê lương và ai oán hơn: mỹ nhân cũng giống như danh tướng, hồng nhan thì bạc bẽo mệnh, danh tướng mạo thì vận mạng gửi lại vùng sa trường, tất yêu sống cho đến lúc bạc đầu…

Ý là:

Người đẹp nhất từ xưa tới lúc này như danh tướngKhông các dung nhan (sống) tới khi tóc bạc