Những câu chuyện về nhân quả

      12

Website chuyên thông tin về đạo Phật. Tủ sách phật giáo bao gồm các đoạn phim sinh đụng về học tập Phật, đọc Pháp, hình ảnh chân thực những vị Phật, người thương Tát


tin tức Phật học Danh tăng Văn học tập văn hóa truyền thống từ bỏ viện những Chùa nội địa những Chùa Trên nhân loại Phật pháp Giáo pháp những bước đầu học phật lịch sử nghi thức từ thiện tủ sách audio Âm nhạc Pháp âm Radio phật giáo Nhạc chờ phật giáo Thư viện đoạn clip Pháp thoại Thư viện hình ảnh Hình phật Hoa sen Chú đái Danh lam chiến thắng cảnh

Những câu chuyện về Nhân quả

“Kinh Pháp Cú” cũng kể tới “Luật Nhân Quả”. “Nhân” tức thị nguyên nhân, là hạt, tức phân tử giống ra đời một đồ vật hữu hình tuyệt là sức khỏe sinh ra một thứ vô hình. “Quả” là kết quả, là trái, tức là kết quả hữu hình hoặc vô hình của một hạt đang gieo trồng. Nhân là năng lượng phát động, quả là sự hình thành của năng lực phát hễ ấy. Nhân và quả là hai trạng thái tiếp diễn nhau nhưng mà có.


*

Câu chuyện đầu tiên xin kể về ông Gandhi. Ông là một vị anh hùng của dân tộc Ấn Độ, ông đã chỉ đạo cuộc binh lửa chống chế độ thực dân của Đế quốc Anh và giành độc lập cho Ấn Độ với sự ủng hộ nhiệt liệt của hàng triệu con người dân. Ông được dân Ấn Độ call một giải pháp tôn kính là “Linh hồn lớn”, “Vĩ nhân”, “Đại nhân” hay những “Thánh Gandhi”.Người ta đề cập chuyện là gồm thời ông Gandhi đi một chuyến xe lửa. Khi xe bắt đầu chuyển bánh thời ông nhảy vội vã lên tàu để cho một chiếc giầy của ông rơi xuống đường. Ông bắt buộc nào nhảy đầm xuống nhằm nhặt lại chiếc giầy trong lúc tàu chạy mỗi lúc càng nhanh. Ông bèn tháo luôn luôn chiếc giầy còn lại trong chân và ném về phía chiếc giầy kia ở bên dưới đường. Hành khách trên tàu tỏ vẻ quá bất ngờ khi bắt gặp thế với lấy có tác dụng lạ về hành vi kỳ quặc của ông.Gandhi mỉm cười và ôn tồn giải thích rằng: “Nếu bao gồm một người nghèo nào lượm được dòng giày trước tiên thì fan đó có thể tìm thấy cái thứ hai và như thế là giành được đủ đôi giày để đi.”Chúng ta hiếm khi nghĩ đến những người khác mà thường thì chỉ nghĩ về về chính bạn dạng thân mình mà lại thôi. Lúc bị mất non thì điều đầu tiên bọn họ nghĩ đến là các thiệt thòi và bất hạnh của mình. Kế đó mất thêm nhiều thời hạn nữa nhằm nuối tiếc, than thở, rồi sinh ra ngán nản. đôi lúc trở nên tức bực và gắt gỏng nữa.Gandhi đã gồm một hành động thật cao cả vì trong khi phiên bản thân mình bị mất non như thế, ông vẫn để chổ chính giữa nghĩ đến tín đồ khác. Hành động này chứng tỏ việc suy nghĩ đến fan khác vẫn trở thành một trong những phần trong trung khu tưởng và lý lẽ sống của ông.Nếu một trong những lúc mà bọn họ được sống bình yên và thành công xuất sắc mà chúng ta còn không đon đả tới hồ hết kẻ bị xấu số hơn bản thân thì liệu khi gặp gỡ gian khó, mất mát, ta hoàn toàn có thể làm được điều ấy hay không? Trong làng hội, xung quanh bọn họ hàng ngày tất cả biết bao nhiêu người thiếu thốn đủ đường đang yêu cầu sự giúp đỡ. Những gì họ yêu cầu đến không tuyệt nhất thiết phải luôn luôn luôn là đồ dùng chất, thỉnh thoảng họ chỉ việc một lời cổ vũ an ủi. Cõi ta bà này sẽ hạnh phúc biết bao nếu như mỗi chúng sinh ko chỉ chăm lo cho lợi ích riêng mình nhưng còn chăm sóc cho tác dụng của fan khác nữa. *Câu chuyện thứ hai liên quan tới vị danh tướng mạo Dwight Eisenhower. Ông là một vị tướng 5 sao trong Lục quân Hoa Kỳ và là Tổng thống Hoa Kỳ thứ 34 từ năm 1953 đến 1961. Vào thời Đệ nhị thay chiến, ông phục vụ với tư bí quyết là bốn lệnh tối cao các lực lượng liên minh tại Châu Âu, có nhiệm vụ lập planer và đo lường và thống kê cuộc tiến công đánh chiếm thành công vào nước Pháp và Đức năm 1944–45 từ mặt trận phía Tây.Vào thời thời xưa đó, một hôm ông Eisenhower cùng với đoàn tùy tùng của ông vội vã lái xe về tổng hành dinh quân nhóm ở Pháp để tham dự một cuộc họp khẩn cấp. Thời điểm đó trời đang mùa ướp đông buốt lại thêm mưa tuyết rơi che đầy khắp nơi. Xe đang hoạt động thì ông bất ngờ để ý chú ý thấy tất cả hai vợ chồng già bạn Pháp ngồi ở bên lề đường đang run rẩy do cái lanh tanh buốt. Ông lập tức ra lệnh cho đoàn tùy tùng kết thúc lại và ước ao phái một thông ngôn viên giờ đồng hồ Pháp tới hỏi thăm cặp vợ ông chồng này. Một viên tham mưu cảnh báo ông là nên làm cho nhân viên công lực trên địa phương lo chuyện này, phái đoàn đề xuất đi cấp tốc lên bởi vì sợ trễ cuộc họp. Ông nói ví như đợi cảnh sát địa phương tới thì hại là vượt muộn cùng hai bạn này sẽ chết cóng.Sau lúc hỏi thăm, ông Eisenhower biết được là họ đang ao ước tới Paris để gặp con trai tuy nhiên xe của họ bị chết máy thân đường. Ông bảo nhị vợ ông chồng già mau lên xe pháo của ông. Ông ko hề cân nhắc chức phận của ông và không còn tỏ thể hiện thái độ gì trước nhì kẻ đang chạm mặt nạn này. Ông chỉ theo bạn dạng tính lương thiện vốn sẵn có của ông là luôn luôn muốn giúp đỡ người hoán vị nạn mà thôi. Ông tức tốc ra lệnh biến hóa lộ trình, đưa cặp vợ ông chồng tới Paris trước, rồi ông với đoàn tùy tùng bắt đầu lái xe tới tổng hành dinh để tham gia cuộc họp.Không ngờ chính vì sự chuyển phía đi thình lình bên cạnh kế hoạch này đã cứu mạng ông! Quân Quốc Xã bao gồm tin tình báo cần biết đúng chuẩn hành trình của ông và đã bố trí sẵn những tay súng bắn tỉa nấp rình tại các ngã tư. Giả dụ ông tới thì sẽ bị hạ ngay cạnh ngay vị trí đó. Tuy nhiên hóa ra chỉ phụ thuộc vào cái vai trung phong lương thiện, dòng lòng từ bỏ bi đã giúp ông thay đổi lộ trình và tránh thoát cuộc mưu ngay cạnh này. Trái là tự cứu vớt mình bằng cách giúp người khác. *Câu chuyện thứ cha kể về một cậu bé bỏng nhà nghèo thương hiệu là Howard Kelly. Vượt nghèo nên từng ngày cậu thường cần đến gõ cửa từng đơn vị để phân phối báo trên đường đi tới trường học của mình.Một hôm cơn đói nổi lên thình lình, cậu thò tay vào túi thì thấy chỉ bao gồm một đồng độc nhất vô nhị cuối cùng. Đồng tiền này cậu định dành lại để sở hữ thức ăn uống cho mấy đứa em làm việc nhà. Sau vài khoảng thời gian ngắn lưỡng lự cậu ra quyết định đi cho tới ngôi nhà tại phía trước để xin chút đồ gia dụng ăn. Dẫu vậy người xuất hiện cho cậu lại là một trong cô bé xíu xinh đẹp với dễ thương. Cậu tỏ ra hoảng loạn và ngại ngùng ngần, cần cậu chỉ dám há miệng to xin một ly nước nhằm uống cơ mà thôi.Cô nhỏ bé trông thấy cậu gồm vẻ bần hàn và sẽ mệt lả đi vị đói phải thay vì mang nước cô lại đem mang đến cậu một cốc sữa lớn. Cậu nhàn rỗi uống một phương pháp ngon lành rồi mới e dè khẽ hỏi cô gái: “Tôi nợ cô bao nhiêu?” cô gái trả lời: “Bạn không nợ nần gì tôi cả. Người mẹ tôi đã dạy là không khi nào làm điều xuất sắc mà còn ngóng được trả công.” Cậu cảm cồn nói: “Tôi thành thực hàm ơn cô.

Bạn đang xem: Những câu chuyện về nhân quả

”Sau khi rời ra khỏi ngôi đơn vị cô nhỏ xíu tốt bụng đó, cậu Howard Kelly không chỉ là cảm thấy khung người khỏe khoắn quay lại mà cậu còn có lòng tin cậy hơn vào từ trung tâm của nhỏ người. Điều này giúp ý chí cậu khỏe mạnh thêm lên và không chịu qua đời phục định mệnh hẩm hiu của mình.Nhiều năm tiếp theo đó, cô gái trẻ nói trên mắc phải 1 căn bệnh khôn xiết hiểm nghèo. Các bác sỹ trên địa phương đã cố gắng nhưng đành bó tay, tất yêu làm thuyên sút bệnh. Cuối cùng họ đưa ra quyết định chuyển cô lên bệnh dịch viện tp nơi bao gồm nhiều chuyên gia mong chữa khỏi bệnh cho cô.Trong số những bác sỹ được mời cho tới hội chẩn gồm một bạn tên là Howard Kelly. Khi nghe đến tới cái brand name nơi quê quán của cô ý gái, một tia sáng bỗng nhiên lóe lên trong cam kết ức của Kelly. Kelly vội đứng dậy, chạy xuống chống cô gái. Bước đến gần giường dịch ngay mau lẹ Kelly đã nhận ra đó chính là cô gái cho khách hàng sữa ngày xa xưa. Kelly quay lại phòng hội chẩn và đề nghị được là bạn phụ trách ca bệnh đó.Kelly làm rất là mình với 1 sự quan liêu tâm quan trọng đặc biệt để chữa căn bệnh cho cô gái. Sau một thời hạn chống chọi bệnh tình cô thuyên sút và sau cùng là khỏi bệnh hoàn toàn. Trước ngày cô bé xuất viện, bs Kelly sẽ yêu cầu nhân viên quầy thu ngân gửi hóa 1-1 tới bàn giấy của mình. Kelly viết không nhiều chữ lên trên hóa đơn trước khi nó được giữ hộ tới phòng bệnh dịch để trao mang đến cô gái.Khi xuất hiện đọc cô bé thầm nghĩ về rằng chắc hẳn rằng cô sẽ đề xuất ra sức thao tác làm việc cả đời bắt đầu trả hết món chi phí này. Nhưng mà cô thật sự không thể tinh được khi phát âm thấy trên phần đầu hóa đối chọi đã ghi sẵn chiếc chữ: “Hóa solo đã được thanh toán giao dịch bằng một ly sữa”. Và fan ký tên là: “Bác Sỹ Howard Kelly.” *Câu chuyện trang bị tư xảy ra tại Đại học Stanford vào năm 1892. Thời đó bao gồm một học viên 18 tuổi gặp khó khăn trong câu hỏi trả chi phí học. Là 1 trong những trẻ mồ côi anh ta lưỡng lự đi ở đâu để tìm ra tiền, anh bèn nảy ra một sáng kiến. Anh và một người bạn khác đưa ra quyết định tổ chức 1 trong các buổi nhạc hội ngay lập tức trong khuôn viên trường nhằm gây quỹ cho bài toán học.Họ mang lại mời Ignacy J Paderewski, một người nghệ sỹ dương cố kỉnh đại tài. Người quản lý của Paderewski yêu mong một khoản chi phí là $2000 mang đến buổi biểu diễn. Sau khi họ thỏa thuận xong, hai tín đồ sinh viên hợp tác ngay vào công việc chuẩn bị buổi trình diễn. Ngày ấy sau cùng đã đến. Paderewski đang tới màn biểu diễn tại Stanford. Nhưng rủi ro là vé không bán được hết. Sau khi tổng kết số tiền cung cấp vé chúng ta chỉ đạt được $1600. Chúng ta thất vọng, đến để trình bày hoàn cảnh của chính mình với Paderewski. Bọn họ đưa cho ông tổng thể số tiền chào bán vé, với một check nợ $400 cùng hứa rằng họ sẽ nỗ lực trả số nợ ấy thiệt sớm.Không ngờ Paderewski lại xé bỏ tờ check, trả lại số tiền mang lại hai chàng bạn trẻ và nói: “Hãy giữ đem 1600 đô này, sau khi trừ hết toàn bộ các ngân sách cho chương trình biểu diễn còn bao nhiêu những cậu cứ giữ lấy cho vấn đề học. Còn dư từng nào nữa thì mới có thể đưa mang đến tôi.” nhị chàng tuổi teen vô thuộc bất ngờ, xúc hễ nói lời cảm ơn…Đây chỉ là một việc nhỏ, tuy thế đã chứng tỏ được nhân cách hoàn hảo nhất của Paderewski. Ông giúp hai fan mà ông ấy không thể quen biết. Trong cuộc sống thường ngày hầu hết họ đều nghĩ: “Nếu giúp họ, họ sẽ được gì?” Nhưng những người vĩ đại lại suy nghĩ khác: “Nếu mình không hỗ trợ họ, điều gì sẽ xẩy ra với hầu hết con fan đang gặp mặt gian nặng nề này?” người dân có từ trung tâm giúp ai không muốn đợi sự đền rồng đáp còn chỉ nghĩ đó là vấn đề nên làm cơ mà thôi. Người người nghệ sỹ dương cầm tốt bụng Paderewski nói trên sau đây trở thành Thủ tướng của nước bố Lan. Ông là 1 trong vị chỉ đạo tài năng. Rủi ro chiến tranh trái đất bùng nổ và nước nhà của ông bị hủy diệt nặng nề. Rộng một triệu rưỡi tín đồ dân hiện nay đang bị chết đói. Cơ quan chỉ đạo của chính phủ của ông không còn tiền. Chần chừ đi đâu nhằm tìm sự giúp đỡ ông bèn đến Cơ Quan cứu vớt Trợ thực phẩm Hoa Kỳ nhằm nhờ trợ giúp.Người đứng đầu tư mạnh quan đó chính là Herbert Hoover, người sau đây trở thành Tổng Thống sản phẩm 31 của Hoa Kỳ. Ông Hoover đồng ý giúp đỡ và nhanh lẹ gửi hàng tấn lương thực để tương hỗ những người tía Lan hiện giờ đang bị đói khát ấy. ở đầu cuối thì thảm họa cũng được ngăn chặn.Thủ tướng mạo Paderewski hiện giờ mới cảm thấy thoải mái. Ông bèn đưa ra quyết định đi lịch sự Hoa Kỳ để tự bản thân cảm ơn ông Hoover. Tuy vậy khi Paderewski sẵn sàng nói câu cảm ơn thì ông Hoover vội cắt theo đường ngang và nói: “Ngài không cần phải cảm ơn tôi đâu. Chắc hẳn rằng ngài không hề nhớ, cơ mà vài năm trước, ngài có hỗ trợ hai cậu sv trẻ tuổi ở mặt Mỹ được tiếp tục đi học, với tôi là một trong những trong hai đấng mày râu sinh viên kia đấy.”  *Thế giới này quả là 1 trong những nơi hay vời. Các bạn cho đi lắp thêm gì thì đã nhận được đầy đủ điều xuất sắc đẹp đáp lại! (The world is a wonderful place. What goes around comes around!).Người ta cũng còn nhớ ông Winston Churchill từng nói đại ý rằng bọn họ sinh sống bằng những gì họ kiếm được, nhưng họ tạo lập đời mình bằng chính hồ hết gì mà bọn họ bố thí. Sinh sống trên đời buộc phải có một chút ít gì cho đi. Một chút đó chính là cái mình nỗ lực (We make a living by what we get, but we make a life by what we give.)  Quả thiệt Ðức Phật đã từng có lần khuyên dạy bọn chúng sinh là hãy chuyên tu tập “Tứ Vô Lượng Tâm”, có nghĩa là “bốn món tâm rộng lớn không lường được”, đó là những tâm “Từ, Bi, Hỷ, Xả”. Riêng trọng điểm “Từ” là năng lực hiến khuyến mãi ngay niềm vui mang đến tha nhân, cho người khác, lòng lành góp ích mang lại người, lòng yêu mến yêu, bọn chúng sinh, lòng ước muốn cho tất cả chúng sinh đầy đủ được an lành vui vẻ. Trung tâm từ ko phải là việc yêu thương ưu tiền về xác thịt, về tình dục, cũng không phải là lòng trìu thích vị kỷ, lòng luyến ái đối với riêng fan nào. Trọng điểm từ không rõ ràng kẻ thân bạn sơ, không giành cho tình đồng chí, đồng chủng, cũng không giành cho tình đồng hương giỏi đồng đạo. Không chỉ có vậy tâm từ không hẳn chỉ nên có giữa bạn và fan mà phải bao trùm tất cả bọn chúng sinh, bởi vì vì, loài nạm thú cũng cần đến sự trợ giúp và tình thương.Nói tóm lại, trung tâm từ bao la, rộng lớn rãi, trải ra đồng đều, không thể sự khác hoàn toàn giữa mình cùng người. Cái gọi là “ta” không thể nữa. đầy đủ sự phân tách rẽ đều bặt tăm như đám sương mù tung trong nắng và nóng sáng. Vạn vật vươn lên là một, đồng thể, đồng nhất. “Kinh Pháp Cú” cũng kể tới “Luật Nhân Quả”. “Nhân” nghĩa là nguyên nhân, là hạt, tức hạt giống sinh ra một đồ vật hữu hình hay là sức mạnh sinh ra một đồ dùng vô hình. “Quả” là kết quả, là trái, tức là kết quả hữu hình hoặc vô hình của một hạt sẽ gieo trồng. Nhân là năng lực phát động, quả là sự hình thành của năng lượng phát cồn ấy. Nhân cùng quả là nhị trạng thái tiếp tục nhau cơ mà có. Nếu không tồn tại nhân thì không có quả, nếu không tồn tại quả thì không tồn tại nhân. Định công cụ hiển nhiên này mọi bạn đều nhận thấy. Định cách thức nhân trái liên tục kéo dãn dài vô cùng tận, tựa như những lượn sóng chập chùng xung quanh đại dương.Theo “Luật Nhân Quả” một lúc đã làm lành, đã hành vi thiện, thời trái lành sẽ chờ đón chúng ta. (Pháp Cú 68)Việc làm cho rất thiện, rất lànhNếu làm kết thúc thấy lòng bản thân thảnh thơiChẳng ăn năn, lại mừng vuiTương lai quả báo xinh xắn tốt lành.

Xem thêm: Tại Sao Không Đăng Ký Được Facebook ? Cách Khắc Phục Hiệu Quả 100%

Khi đã làm lành, vẫn tạo các nghiệp hiền hậu thiện, tín đồ ta có quyền thốt lên nỗi niềm vui vẻ an vui khi quan sát thấy hiệu quả tốt của nghiệp thiện mà mình tạo ra ra. Một tín đồ từng gồm tâm đạo hết dạ và có đời sống đạo hạnh. Ông thường hay ba thí, lại xuất xắc dưng thực phẩm cùng cúng dường những vật dụng cần thiết cho chư Tăng. Những con ông tất cả đều giống tính cha, biết giữ gìn giới đức và chăm sóc bố thí. Khi đang hấp ăn năn trên giường, ông thỏa thích nhận thấy những cảnh trạng hạnh phúc. Sau khoản thời gian trút khá thở ở đầu cuối một bí quyết an vui người ấy tái sinh vào thư thả cảnh. Đức Phật dạy kẻ làm cho phước, có tác dụng thiện vẫn đươc an vui trong kiếp này với kiếp sau, suốt nhị kiếp đông đảo an vui. Cả nhì đời hạnh phúc vì đã tạo phước, với còn hạnh phúc hơn thế nữa khi kiếp sau được sinh vào cõi lành.(Pháp Cú 16)Vui mừng ngay ở kiếp nàyKiếp sau cũng lại tràn đầy mừng vui:Người có tác dụng điều thiện ở đờiThấy chân hạnh phúc khắp địa điểm theo mìnhQuay nhìn việc thiện tạo ra thànhSướng vui dào dạt, lành mạnh chứa chan. Muốn cho niềm an vui trường tồn lâu dài, ước ao nuôi chăm sóc thiện nghiệp, bạn trí buộc phải hướng thân nghiệp, khẩu nghiệp, ý nghiệp về các việc lành. Bạn trí chẳng mọi lo kiểm soát và điều hành Thân hơn nữa lo điều phục, đảm bảo Tâm và Ý nữa: (Pháp Cú 18)Đầy tràn vui mừng quýnh kiếp nàySướng vui cũng lại tràn trề kiếp sau:Người có tác dụng nghiệp thiện vui saoNhủ lòng: “Mình tạo nên biết bao phước lành!”Kiếp sau sẽ tiến hành tái sinhVào nơi hạnh phúc an bình đựng chan. Các câu chuyện về những nhân vật gồm thật trong làng mạc hội được đề cập ở trên quả thật một đợt tiếp nhữa khiến họ thấm thía về phần đông lời dạy đá quý ngọc của Đức Phật về “Nhân” và “Quả”.